Hệ số khuếch tán phân tử của nước

thành phần tử nhỏ để phục vụ như là địa điểm cho tinh thể phát triển. Mỗi mầm tinh thể được hình thành một lần, sự phát triển của tinh thể thường chỉ là sự tăng lên của mầm tinh thể đó. Sự hình thành tâm kết tinh và sự phát triển các tinh thể phụ thuộc vào nồng độ chất tan, độ quá lạnh, thời gian lưu lại của tinh thể trong thiết bị kết tinh, tốc độ lạnh đông, hệ số khuếch tán phân tử của nước và các điều kiện truyền nhiệt. Các yếu tố này cần được kiểm soát một cách cẩn thận để điều chỉnh sự hình thành tinh thể (Karẹl, 1975).

2.3.1 Nồng độ chất tan

về cơ bản, việc tăng nồng độ chất tan làm gia tăng sự hình thành tâm kết tinh và giảm tốc độ phát triển của các tinh thể đá cũng như kích thước trung bình của chúng. Ở nồng độ tới hạn, chất tan có thể đặc cứng lại với nước đá và khó để phân li. Nồng độ tối đa thực tế đối với cô đặc nhiệt độ thấp là dao động giữa 45 -r 55% (Muller, 1967).

2.3.2.   Độ quá lạnh

Sự quá lạnh là động lực tạo nên việc xuất hiện các mầm tinh thể và sự phát triển củạ chúng. Tốc độ tạo mầm tinh thể tỉ lệ với bình phương của độ quá lạnh. Ở giá trị của độ quá lạnh cao, tốc độ tạo mầm tinh thể giảm. Sự phát triển của tinh thể phụ thụộc bậc nhất vào độ quá lạnh (Schwartzberg, 1990).

2.3.3.   Thời gian lưu lại của tinh thể trong, thiết bị kết tinh ở nồng độ chất tan và độ quá lạnh không đổi, kích thước tinh thể tỉ lệ với thời gian lưu lại của tinh thể. Khi thời gian lưu lại ngắn, các tinh thể sinh ra rất nhỏ.

2.3.4.   TỐC độ lạnh đông

ở tốc độ lạnh đông cao dẫn đến sự quá lạnh cục bộ mạnh gần giao diện loại bỏ nhiệt. VỊ thế làm cho tốc độ hình thành tâm kết tinh cao và các tinh thể thì nhỏ. Việc giảm tốc độ lạnh đông cho kết quả là các tinh thể lớn, đồng đều với diện tích bề mặt nhỏ.

2.3.5.   Hệ số khuếch tán phân tử của nước

Việc giảm giá trị hệ số khuếch tán phân tử của nước dẫn đến giảm kích thước tinh thể.

2.3.6.   Các điều kiện truyền nhiệt

Tốc độ phát triển của các tinh thể đá gia tăng khi tốc độ thoát nhiệt tăng cho đến khi nhiệt độ mẫu ước chừng đạt đến rất thấp, ở nhiệt độ đó, những trở ngại trong truyền khôi (như độ nhớt cao) làm cho tốc độ phát triển yếu đi. Các tinh thể rất lớn, đồng đều đòi hỏi bề mặt trao đổi lớn ở nhiệt độ tương đôi cao.

2.3.7.   Độ nhớt của chất lỏng

Độ nhớt gia tăng rõ rệt khi nồng độ tăng, các tinh thể đá phát triển rất chậm ở độ nhớt cao và các tinh thể lớn trở nên khó phân n Nồng độ tối đa có thể

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *