Ra giêng lại nhớ cái nắng chan chát của quê nhà

Ra giêng lại nhớ cái nắng chan chát của quê nhà. Những cánh diều tuổi thơ cứ bay vào giấc mơ chập choạng.
Thả bềnh bồng xúc cảm.
Ngày xưa ơi…
Thời gian như những dòng sông
Cứ chuyên chở mãi cánh đồng tuổi thơ

Nhớ quê quá muốn viết một bài đầy cảm xúc, nhưng quá cảm xúc thì lòng nghèn nghẹn không viết được, đành tập hợp lại 3 bài thơ nhỏ xíu đã ghi lại mỗi lần về quê.
Xin nợ quê hương những bài thơ sẽ viết trong tương lai

CHÍN BỜ NHỚ MONG
Em về nhặt lại câu hò
Ru lòng xứ lạ cánh cò bơ vơ
Mây xa gom nhớ hững hờ
Ghép câu thơ vội chín bờ nhớ mong
*
MƯA CHIỀU NGHẸN LỐI
Chiều giăng mắt bến sông buồn cô tịch
Em trở về lơ lửng giữa dòng trôi
Người xưa đâu, bến đã vắng ai rồi
Hồn dột nát cơn mưa chiều nghẹn lối.
*
TRÚ TRỌ LÒNG QUÊ
Quá những chiều cõng nắng đi hoang
Phố thị xứ người đã bén mùi năm tháng
Một ngày về trú trọ giữa lòng quê
Ta nằm nghe con trăng thở than sông cạn
Tô Minh Yến

7 bình luận trong “Ra giêng lại nhớ cái nắng chan chát của quê nhà

  1. Thanh Nguyen

    Chiều giăng mắt bến sông buồn cô tịchEm trở về lơ lửng giữa dòng trôiNgười xưa đâu, bến đã vắng ai rồiHồn dột nát cơn mưa chiều nghẹn lối……..Cảm động quá

  2. Như Vân Phạm

    Thơ của Cô giáo dạy Văn tốt nghiệp Đại học Sư phạm đã lâu quá rồi -làm sao mà không hay được ?! Khen rồi xin cho một chút chê : đọc thơ Nàng này chỉ thấy thẳm sâu , trĩu nặng hoặc pha chút man mác buồn Cần một nụ cười tươi duyên và quyến rũ trên khuôn mặt đem vào Thơ cho Thơ nàng thi sĩ gốc Kiên Giang thêm niềm vui cho mình và cho những người hâm mộ TMY . Vui đi Thơ ơi ! Yến ơi ! Cuộc đời vẫn đẹp sao …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *